mercredi 4 mars 2026

VÔ THƯỜNG - L'IMPERMANENCE

 

VÔ THƯỜNG - L'IMPERMANENCE 

 

 VÔ THƯỜNG - L'IMPERMANENCE.


Tiếng Việt - Texte en Français à la suite.


Tất cả những gì sinh ra phải chết.
Tất cả những gì tụ họp phải tan rã.
Tất cả những gì lên phải xuống.
Tất cả những gì gặp gỡ phải chia ly.

Đây là quy luật căn bản nhất của sự hiện hữu, và cũng là quy luật khó chấp nhận nhất.
Hãy nhìn một bông hoa. Hôm nay nó đẹp tuyệt vời. Ngày mai, nó sẽ tàn. Có buồn không? Không. Đó là bản chất của hoa. Nếu nó không bao giờ tàn, nó sẽ không thực sự là hoa. Vẻ đẹp của nó nằm chính ở tính chất phù du.
Hãy nhìn thân thể bạn. Các tế bào chết và tái tạo mọi lúc. Thân thể bạn có hôm nay không phải thân thể bảy năm trước. Không một tế bào nào giống nhau. Vậy bạn là ai? "Cái tôi" vĩnh viễn mà bạn bám víu ở đâu?
Hãy nhìn những suy nghĩ của bạn. Chúng nổi lên như bong bóng rồi vỡ tan. Không một suy nghĩ nào tồn tại. Vậy tại sao bạn tin tưởng mãnh liệt vào nội dung của chúng? Tại sao bạn đồng nhất với điều liên tục thay đổi?
Hãy nhìn các mối quan hệ của bạn. Người ta bước vào cuộc đời bạn rồi ra đi. Những người bạn yêu hôm nay sẽ một ngày chia lìa với bạn, hoặc bởi khoảng cách, hoặc bởi sự thay đổi, hoặc bởi cái chết. Điều đó không thể tránh khỏi. Vậy tại sao không yêu họ trọn vẹn bây giờ, biết rằng khoảnh khắc này quý giá chính vì nó sẽ không kéo dài?
Vô thường không phải là tin xấu. Đó là lời mời sống trọn vẹn, yêu sâu sắc, hiện diện toàn bộ. Bởi vì khoảnh khắc này – chính khoảnh khắc này – sẽ không bao giờ trở lại. Nó độc nhất. Không thể thay thế. Vĩnh cửu trong tính độc nhất của nó.
Khổ đau không đến từ chính vô thường. Nó đến từ sự chống lại vô thường, từ khao khát tuyệt vọng đóng băng điều không thể đóng băng, giữ lại điều không thể giữ.
Khi bạn chấp nhận sâu sắc vô thường, một nghịch lý xảy ra: bạn trở nên sống động hơn. Mỗi khoảnh khắc trở nên quý giá. Mỗi cuộc gặp gỡ trở nên thiêng liêng. Bởi vì bạn biết – thật sự, sâu sắc – rằng không gì tồn tại mãi. Và trong sự nhận ra này, lòng biết ơn bao la trỗi dậy.

Nam Mô A Di Đà Phật

Huệ Trí



Texte en Français :

L'impermanence.

Tout ce qui naît doit mourir.
Tout ce qui se rassemble doit se disperser.
Tout ce qui s'élève doit tomber.
Tout ce qui se rencontre doit se séparer.

C'est la loi la plus fondamentale de l'existence, et pourtant la plus difficile à accepter.
Regarde une fleur. Elle est magnifique aujourd'hui. Demain, elle sera fanée. Est-ce triste ? Non. C'est la nature de la fleur. Si elle ne fanait jamais, elle ne serait pas vraiment une fleur. Sa beauté réside précisément dans son caractère éphémère.
Regarde ton propre corps. Les cellules meurent et se renouvellent à chaque instant. Le corps que tu as aujourd'hui n'est pas celui d'il y a sept ans. Pas une seule cellule n'est la même. Alors qui es-tu ? Où est ce "toi" permanent auquel tu t'accroches ?
Regarde tes pensées. Elles surgissent comme des bulles et éclatent. Pas une seule pensée ne reste. Alors pourquoi crois-tu si intensément à leur contenu ? Pourquoi identifies-tu à ce qui change constamment ?
Regarde tes relations. Les gens entrent dans ta vie et en sortent. Ceux que tu aimes aujourd'hui seront un jour séparés de toi, soit par la distance, soit par le changement, soit par la mort. C'est inévitable. Alors pourquoi ne pas les aimer pleinement maintenant, sachant que ce moment est précieux précisément parce qu'il ne durera pas ?
L'impermanence n'est pas une mauvaise nouvelle. C'est une invitation à vivre pleinement, à aimer profondément, à être présent totalement. Parce que ce moment – ce moment précis – ne reviendra jamais. Il est unique. Irremplaçable. Éternel dans son unicité.
La souffrance ne vient pas de l'impermanence elle-même. Elle vient de notre résistance à l'impermanence, de notre désir désespéré de figer ce qui ne peut pas être figé, de garder ce qui ne peut pas être gardé.
Quand tu acceptes profondément l'impermanence, un paradoxe se produit : tu deviens plus vivant. Chaque instant devient précieux. Chaque rencontre devient sacrée. Parce que tu sais – vraiment, profondément – que rien ne dure. Et dans cette reconnaissance, une gratitude immense surgit.

 

Nam Mô A Di Đà Phật

Huệ Trí 

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire